sneakergo.com

Tôi đã đúng khi bỏ qua lỗi lầm của anh để tổ chức cưới

Tôi đã đúng khi bỏ qua lỗi lầm của anh để tổ chức cưới

Tôi đã đúng khi bỏ qua lỗi lầm của anh để tổ chức cưới
December 18
12:06 2014

Sinh ra trong một gia đình nghèo, đông con, anh phải bươn chải kiếm sống từ khi còn trung học. Năm 20 tuổi, được họ hàng bảo lãnh sang Mỹ, anh lại tiếp tục vật lộn với cuộc sống nơi xứ người để tồn tại. Không có vốn liếng tiếng Anh, không ai giúp đỡ tài chính, anh không có cơ hội được đến trường để lấy bằng cấp gì, phải chấp nhận làm những công việc chân tay để mưu sinh. Sau bốn năm chăm chỉ tích cóp, cuộc sống ổn định hơn, anh quyết định đi học để lấy cái bằng nghề (chỉ mất một năm). Ngày anh tốt nghiệp và bắt đầu công việc mới cũng là lúc anh gặp tôi.

Tôi xuất thân trong một gia đình gia giáo, bố mẹ đặt nặng chuyện học thức và cho rằng con gái không cần đẹp nhưng cần phải giỏi. Chính sự kèm cặp chặt chẽ của bố mẹ mà tôi học rất giỏi, tốt nghiệp trung học bố mẹ đưa tôi sang Mỹ du học với hy vọng tương lai sẽ sáng ngời.

Từ lần đầu tiên gặp mặt, tôi đã ấn tượng với lối nói chuyện hài hước và có duyên ở anh, chúng tôi dường như tự hiểu mình là một cặp từ khi đó. Anh yêu và cưng chiều tôi rất mực, mỗi ngày đều mua đồ ăn mang sang chỗ ở trọ cho tôi, sẵn sàng làm bất cứ thứ gì miễn là tôi vui. Càng được cưng chiều nhiều, tôi lại càng nghĩ anh cần mình và đó là trách nhiệm của anh. Tôi cho rằng anh làm vậy vì hiểu với hoàn cảnh của anh khó có thể có được bạn gái như tôi.

Dù cũng yêu nhưng tôi không tỏ ra cho anh thấy điều đó. Mỗi khi anh làm gì không vừa ý, tôi đều lớn tiếng, còn anh chưa một lần to tiếng với tôi. Anh buồn nhưng không phàn nàn gì, vẫn một lòng yêu tôi. Được hai năm anh quyết định về Việt Nam xin phép bố mẹ được qua lại với tôi. Thời gian còn lại anh về quê thăm bạn bè và gia đình. Lệch múi giờ nên chúng tôi ít khi nói chuyện, mỗi lần gọi điện anh lại đang chuẩn bị đi cà phê với người này, nhậu với người kia. Khi ấy tôi vừa đi thực tập vừa đi học nên luôn trong trạng thái mệt mỏi và stress, càng nổi cáu với anh nhiều hơn. Dần dần anh sợ gọi điện cho tôi vì chẳng khi nào được nghe lời nói dịu dàng cả.

Đi chơi với nhóm bạn cũ, có một cô gái trong nhóm rất thích anh, liên tục tấn công mặc dù biết anh đã có bạn gái. Cô ấy xinh đẹp, nói chuyện dịu dàng như rót mật vào tai anh. Trong men say anh đã vô tình ôm hôn cô ấy. Họ hẹn hò được mấy lần trước khi anh quay lại Mỹ. Tôi phát hiện ra mối quan hệ của họ khi kiểm tra mail cho anh, trời đất như sụp đổ dưới chân. Tôi chưa bao giờ nghĩ anh sẽ phản bội mình một cách đau đớn như vậy. Anh một lòng một dạ với tôi trong thời gian dài mặc cho tôi có như thế nào. Tôi khóc rất nhiều, không còn sức để ăn uống, quyết định chia tay anh.

Anh cũng khóc và xin tôi tha thứ, vì một phút nông nổi anh đã làm cho tôi buồn. Anh không hề yêu cô gái ấy, hai người chưa từng đi quá giới hạn, nhưng tôi chẳng tin và vẫn một mực đòi chia tay. Những ngày không liên lạc, tôi nhận ra mình yêu anh rất nhiều. Anh say nắng cũng là do tôi đẩy anh vào vòng tay cô ấy. Nếu tôi không hay cáu gắt và lớn tiếng thì anh đã không cần đến sự dịu dàng và chăm sóc ân cần của người khác. Tất cả là lỗi ở tôi. Tôi quay sang trách mình sao thờ ơ và vô tình như vậy. Tôi đã liên lạc và đồng ý tiếp tục mối quan hệ với anh mặc dù chưa bao giờ thừa nhận những gì anh gây ra là do lỗi của tôi.

Kể từ lúc đó, anh càng yêu tôi nhiều hơn như để đền bù những gì đã gây ra. Tôi cũng không còn như trước, trở nên dịu dàng, không bao giờ lớn tiếng khi không hài lòng với anh điều gì. Tôi luôn cố gắng mang lại cho anh cảm giác vui vẻ và làm cho anh hiểu tôi yêu anh rất nhiều.

Một năm sau anh cầu hôn, tôi đồng ý trong sự hạnh phúc vô bờ, sau đó một năm đám cưới diễn ra, cuộc sống của chúng tôi êm đềm và ít xung đột vì sự trân trọng, cảm thông và hiểu lẫn nhau. Hôm nay là kỷ niệm tròn một năm ngày cưới, cũng là lúc tôi mang trong mình đứa con của anh được sáu tháng. Lục lại kỷ niệm xưa, tôi nở nụ cười mãn nguyện vì ngày ấy đã quyết định đúng đắn, tha thứ để được thứ tha, để không vuột mất một người đàn ông tuyệt vời trong cuộc đời mình.

Các bạn à, không phải ai cũng may mắn được như tôi nhưng nếu có bạn trai hay bạn gái xin hãy trân trọng họ. Tình yêu không thể nào xây dựng từ một phía, không thể chỉ có nhận mà không cho đi. Đừng để phải hối tiếc khi bạn đã vuột mất người mình yêu thương.

Lam

Share

Related Articles